Nhật ký đi đẻ – đẻ thường (full không che)

Đây là câu chuyện của mẹ Hồ Minh Giang….

Em lại rảnh nên kể cho các mẹ nghe chuyện đi đẻ của mình nhá. Đồng thời là kinh nghiệm xương máu tự rút ra cho lần…đẻ sau :))))

Em con so, bé trai, dự sinh ngày 10/2.

Hồ Minh Giang

Ngày 29/1

2h sáng: Như mọi ngày em ì ạch bước vào nhà wc. Ôi thôi em phát hiện ra có tí máu hồng hồng. Lập cập chạy vào bật đèn ngủ (đèn chiếu thẳng vào mặt chồng) chồng mở mắt chưa kịp sửng cồ em bảo “anh ơi sắp đẻ rồi, em thấy ra máu rồi”.

Chồng em còn hoảng hơn cm ạ, lão bảo: gọi mẹ chưa? Gọi mẹ đi!!!! Em lại lục tục chạy ra gọi mẹ. Mẹ em bảo: Thế à? Thế là giống mẹ rồi đấy! Thôi vào ngủ tiếp đi khi nào đau thì vào viện.

Em vào truyền lệnh cho chồng, lão sướng quá lăn ra ngủ tiếp. Em hồi hộp quá lên hội mình up cái bài post như bao mẹ “Cm ơi em có dấu hiệu rồi bla bla…” Ai ngờ up xong nhận đc comment các mẹ “vào viện ngay đi còn đợi gì nữa”, “còn lên fb được nữa” em rơi vào trạng thái hoang mang bất tận và..âm thầm xoá bài post cho bình tĩnh lại.

5h sáng: Cả nhà kéo nhau vào viện. Ôi em chưa bao giờ hình dung ra thủ thuật ấy lại phũ phàng đến thế. Bác sĩ ktra xong bảo: mới lút ngón tay thôi, nhưng có dấu hiệu chuyển dạ rồi.

Em lại được dẫn vào phòng SA, bác sĩ nửa tỉnh nửa mê SA cho em, nhịp tim, nước ối, tất cả hoàn toàn bình thường.

7h sáng: Em được dẫn lên phòng đẻ ktra tiếp (lại kiểm tra và nói y như bs lúc nãy) chị y tá dẫn em vào phòng đo nhịp tim thai. Em bước vào một cảnh tượng vô cùng hãi hùng: trên 2 bàn đẻ, 1 chị đang quằn quại vì đau sắp đẻ, 1 chị vừa đẻ xong ..đang khâu, nằm bất động. Kể từ đấy em như người trên mây. Chị em bảo thôi cứ về nhà nghỉ, đau thì vào. Em lại về.

Về nhà em hồi hộp quá chẳng làm được việc gì cả, ngủ cũng không được. Em bèn bảo chồng mua con vịt nướng về ăn nốt bữa cuối cho bõ, đẻ xong kiêng rồi ăn gì nữa. Thế là cả nhà được bữa vịt, ngon thế!

13h: Dù chưa đau nhưng em quyết định vào nhập viện. Vào viện em lại phải thăm khám tiếp: mở 1cm @@

Em được phát cho bộ quần áo bà đẻ (chưa thấy bộ nào tôn dáng như thế ạ) và 3 ống thuốc thụt. Em cầm nhưng ko dám làm, mãi đến 9h tối mẹ em phải làm hộ @@.

Trong phòng chờ đẻ có một bà tự nhiên khóc sụt sùi, cứ nói đi nói lại: “Thế mà ko cho nó mổ luôn đi, để nó đau đớn như thế” Chả là con bác ý đau đẻ suốt mấy tiếng rồi cuối cùng bs lại bảo mổ nên mẹ thương con quá.

Lại có bạn cứ đi lại mãi chả thấy cơn đau đẻ nên tiêm thuốc kích đẻ.( sau bạn này mở 4p thì bác sĩ gọi vào đẻ rồi, bạn ý la hét to nhất trong những bà đẻ ở viện hôm ấy) .

16h: Em bắt đầu xuất hiện cơn đau, cách nhau 20p. Hoá ra đau là như thế, mỗi lần đau mồ hôi toát ra, tái cả mặt.

17h30: Lúc này những cơn đau cách nhau 15p. Chồng em hào hứng gọi suất xôi gà nướng vào nhưng em ăn ko còn cảm thấy ngon nữa, ăn được vài miếng lại đau.

20h: Mỗi cơn đau có phần khủng khiếp hơn. Nếu các mẹ thắc mắc ko biết đau đẻ ntn, thì nó nôm na ntnay ạ: vừa đau bụng như hành kinh, vừa đau lưng (phần thắt lưng) đau xoáy xẩm luôn ý ạ, 2 cái đấy cộng lại

Thỉnh thoảng em lại đi wc, phát hiện ra có rỉ xíu xiu nước ối (thế mà em lo cứ như con sắp hết ối rồi)
Em vào kiểm tra: mở 2cm. Em nghĩ ko biết bao giờ mới đẻ đây…

21h: Các cơn đau 10p/ lần, lại càng dã man. Lúc này em là bà đẻ có nhiều người nhà đến thăm nhất ở viện: mẹ đẻ, bà ngoại, chồng, bố mẹ chồng, chị chồng, 2 bác nhà em, 3 anh chị họ. Chị họ em động viên là lát mà đau quá thì bảo họ tiêm gây tê màng cứng sẽ ko cảm giác gì luôn. Em đỡ lo hơn nhiều.
Em đau quá không thể nằm hay ngồi được, bà ngoại dìu em đi lại trong hành lang. Kỳ diệu thay càng đi càng đỡ đau các mẹ ạ. Đi xong mệt nghỉ rồi lại đi.

22h: Em vào kiểm tra: mở 4cm. Đây là kinh nghiệm em vừa rút ra được: càng đau càng đi, càng đi nhiều càng mở nhanh. Em lại ra đi tiếp.

23h30: Các cơn đau dồn dập. Em không đi lại được nữa, em nằm trên giường gặm nhấm lúc này có thêm cậu em vào nữa. Em không kêu la tí nào cả, đến mức mẹ chồng em bảo: con đau thì con cứ kêu đi. Lúc này trong đầu em chỉ còn 2 từ : đẻ mổ. Nếu không cố được nữa sẽ đẻ mổ.

Chị em bảo cố gắng đợi đến khi nào đau không thể chịu được nữa mà thấy buồn rặn thì vào đẻ, đỡ phải khám nhiều phù nề lên. Những phút sau đấy em chỉ biết đau, bóp chặt tay chồng quằn quại rên rỉ.

12h30: Em vào phòng đẻ, mở 8p, lên bàn đẻ.

Vào phòng đẻ em tiếp tục rên rỉ. Chị em đứng ngay cạnh, bác sĩ bảo: “Bảo em nó kêu ít thôi, ko tí ko có sức mà rặn đâu” Thế là em cắn răng.

Bs bảo em: Chưa thấy cái tầng sinh môn nào dày mà chắc như thế này! Chắc ở nhà lười lao động lắm đây! (…)

Bác sĩ ấn bụng: Bàng quang cao thế này? Ôi giời ơi! Ko đi vệ sinh à? (Hoá ra em sợ nhịn cả tiểu các mẹ ạ) bs làm cái ống thông cho hết @@ cái này thì ko đau tí nào. Lúc này bs mới bấm ối, nước ối chảy ra ồ ạt, bs bảo: Ối trong nhé!

Em đau quá nghĩ ngay đến gây tê màng cứng, em quay sang rên rỉ: em đau quá chị ơi… Chị em bảo: Cố lên em!

Em đợi mãi chẳng thấy ai gợi ý gây tê màng cứng cho mình cả.

Bác sĩ bảo: Có cơn thì rặn nhé.. Rặn đi xem nào (em nghĩ ôi rặn thế nào bây giờ, em có biết gì đâu) thế là em rặn 3 cái theo nhịp của bác sĩ. Bs bảo: Rặn thế mà cũng đòi rặn () Nào mở mắt ra rặn lại đi.

Lúc này em sợ quá rồi, bác sĩ bảo gì làm nấy. Mặc dù ko gây tê màng cứng nhưng vẫn cứ như đẻ chỉ huy em nghĩ thôi rồi, giờ nằm đây rồi ko rặn cũng ko được. Em cứ mơ màng vì đau và sợ còn bs và y tá thì cứ bảo: Bụng kiểu gì thế này. Em nhìn xuống thì thấy bụng mình lệch hẳn sang 1 bên.

Có cơn, em rặn. Bác sĩ nói liên tục: rặn tiếp đi, tiếp đi. Bác sĩ ấn bụng đẩy em bé ra, em cảm thấy mình rặn rất mạnh, em bé ra được khá nhiều. Có lúc hụt hơi bs nhắc: hít hơi sâu vào rặn dứt khoát.

Bác sĩ bảo: Thôi ko cần ấn nữa, tự rặn xem nào. Em rặn thêm 3 lần nữa thì thấy tuột một cái, bụng em nhẹ hẫng đi (ôi cái cảm giác sung sướng ko tả xiết) con khóc ré lên, âm thanh ấy còn hơn cả một liều morphin các mẹ ạ!

“Con 3kg3 nhé!” bác sĩ cho con em vào khăn rồi đặt lên bụng em. Em cúi xuống nhìn thấy đúng chỏm tóc của con, ôm con oà lên khóc. Bác sĩ bảo: Khóc cái gì mà khóc. Thế là em nín =)))) về sau nghĩ lại thấy mình hèn quá các mẹ ạ! Em nghĩ thôi thế là xong rồi, từ giờ không còn đau nữa rồi.

Sau đó bác sĩ ra ấn bụng em như chưa bao giờ được ấn, để đẩy dịch ra ngoài. Tất cả quá trình trên có lẽ chỉ diễn ra trong 15p.

Con em được nhấc ra ngay sau mấy giây và tắm rửa ra với cả nhà. Còn em thì khâu
Y tá tiêm cho em 1 mũi vào đùi, bảo em là sẽ hơi choáng nhé, tốt nhất nên ngủ đi. Nhưng em không ngủ được vì..đau quá các mẹ ạ. Em thấy mọi người bảo với nhau là: Ôi dồi ôi sao lại thế này.. (Chép miệng, thở dài) …Cứ như hoa loa kèn thế này (Em tí ngất)

Ko hiểu sao em đã đọc trên mạng là lúc khâu chỉ thấy sật sật ko đau, mà em cảm thấy từng mũi kim các mẹ ạ. Em cứ quằn quại trên giường, khâu rất rất lâu, thi thoảng lại có người đi qua bảo: Hôm nay cô Hằng kiêm bác sĩ thẩm mỹ rồi. (…)

Khâu xong và một tuần sau vẫn cảm thấy như họ khâu… bịt hết tất cả vào về sau em quay lại khám thì chưa cần nói tên bác sĩ đã nhận ra em qua vết khâu quá phức tạp và kể lại là do hộ lý đỡ đầu em bé rồi trượt tay thế nào làm em bị mất một miếng thịt..to bằng ngón tay cái, em phải khâu lại một đoạn và còn bị đau một thời gian.

1h sáng 30/1: Cuối cùng thì mẹ con em cũng vượt cạn thành công các mẹ ạ, nhiều lúc đau đớn và lo lắng phải nhìn con và tự động viên mình “ôi cục thịt của mẹ” =))

Các mẹ sắp sinh hãy cố lên nhé, bình tĩnh tự tin đừng hèn như em nhé :))

Xem thêm:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *