Người mẹ khốn khổ của tôi

Đời người ngắn ngủi lắm các mẹ ạ….. Sống làm sao cho đến khi chia li người đi kẻ ở không phải hối hận là điều khó ai có thể làm tròn vẹn…. Các mẹ kể chuyện chồng chuyện con nhiều rồi, hôm nay em chỉ muốn tâm sự ngắn ngủi vài dòng về đấng sinh thành của mình…

nguoi-me-cua-toi

Có những người sướng từ trong trứng sướng ra…cũng có người khổ từ kiếp trước khổ lại….
Người mẹ khốn khổ của em là người con thứ 5 trong gia đình nông thôn khó khăn. Mẹ học hết lớp 7 thì học sư phạm rồi về gõ đầu trẻ tại trường tiểu học cách nhà 30km. Tuổi xuân đang phơi phới với tình yêu chớm nở. Chẳng ngờ bị cô bạn thân cướp mất. Rồi từ đó bà sinh trầm cảm, hay nói cười 1 mình… Dừng lại tuổi nghề 11 năm cống hiến nơi rừng sâu mán độc!mẹ em về ở với bố mẹ đẻ. Chẳng biết bà điên tình hay bị mán bỏ bùa.

Nghe người ta mách lấy chồng thì giải được bùa yêu, có thể khôn ngoan trở lại. Gặp bố em là dân kinh tế ở Hải Dương ra, ông đồng ý lấy bà. Những tưởng cuộc đời sẽ mỉm cười với số phận bất hạnh. Nhưng không! Bệnh bà chẳng khỏi, chồng thì chẳng đoái hoài, cong lưng làm quần quật được bao nhiêu chồng mang đi uống rượu hết! Bụng mang dạ chửa ngày nào cũng ra bến đò ngóng nhà ngoại xách cơm xuống cho ăn.

Ngày mẹ sinh em ra giữa mùa đông giá rét. Ngày ăn cơm gạo mới!!! Rét buốt là thế, chỉ có 1 mẹ 1 con cạnh 1 đống rau khoai lang. Cả rau cả rốn cả 2 mẹ con tơ hơ tênh hênh!!! Trời để mẹ con em sống sót cho đến khi ông ngoại đi ngang qua thấy tiếng khóc thì gọi người vào cắt rốn….

Có con rồi tưởng chồng nhìn ngó, nào ngờ vẫn ngày ngày đến bữa bế con ra bến đò ngóng ngoại cho ăn. Cay đắng cùng cực đành bế con về ngoại khi con vừa 6 tháng chẳng biết mặt cha ngang dọc ra sao. Người cha bạc bẽo cũng không 1 lần nhìn ngó lại máu mủ của mình! 26 năm mẹ con e sống cùng ông bà ngoại. 26 năm em được 1 người mẹ khốn khổ mất trí khôn chăm sóc nuôi dưỡng. Người mẹ khiếm khuyết nhưng tình mẫu tử không khiếm khuyết!!! Mẹ bao bọc em hơn cả những người mẹ bình thường khác.

Nhớ lắm những ngày mẹ đạp xe đạp thống nhất đưa em đi học mẫu giáo…mẹ bênh vực em chằm chặp khỏi những người ăn hiếp, cả những người tỏ ý chê bai giè bĩu… ” bé ơi ăn cơm… Bé ơi đi ngủ…” Ôi…. Người mẹ khốn khổ của con…. Con lên 8, 9 đã cùng mẹ và ông bà lên rừng kiếm củi. Con leo cây cao gấp nhiều lần người con, mẹ vác củi nặng gấp nhiều lần cân nặng…ăn thèm, mặc thừa… Mẹ chẳng bao giờ biết đến tiêu tiền, cũng không biết 1 manh áo mới, 1 bữa ăn ngon. Cả xã hội kì thị mẹ. Cô lập mẹ là 1 bà điên…. Mẹ cùng con lặn lội xuống biển mò vạng, nhặt hà…. Ôi tuổi thơ khốn khó bên mẹ. Nụ cười của người mẹ khốn khổ ánh lên tươi rói rạng ngời lắm!!! Ai cho gì mẹ ăn nấy… Không đòi, không hỏi không chê bai bao giờ… Không 1 lần kêu ca oán thán… Con còn nhớ lắm những ngày mới xa nhà đi học. Đêm nằm ngủ giật mình nhớ con mẹ mê mải đi tìm…  rồi mẹ dần quen với giấc ngủ 1 mình… Con dần bay xa vòng tay mẹ…

Ngày con lấy chồng mọi người nghĩ mẹ không biết buồn, nhưng khóe mắt mẹ đẫm nước! Tình mẫu tử chẳng hề có giới hạn…rồi mẹ đón đứa cháu ngoại đầu tiên. Mắt mẹ lấp lánh. Con chấp nhận vợ chồng lạnh nhạt, bất đồng để chạy về với mẹ…3th 10 ngày con đi làm, mẹ ở nhà vai địu cháu, tay nhóm bếp nấu cơm… Chưa 1 lần mẹ kêu mệt mỏi. Mọi người sợ mẹ làm rơi cháu, mà không hề ngờ mẹ bênh cháu mẹ, giữ cháu mẹ chằm chặp như trước đây mẹ từng giữ con!!! Ai đánh cháu mẹ 1 cái là mẹ ôm cháu xuýt xoa… Cháu khóc mẹ hát ru những bài hát mà tuổi thơ con đã được nuôi lớn… Nhớ… Nhớ lắm… Ân sâu nghĩa nặng chẳng gì báo đáp….khi trí nhớ mẹ tỉnh dần ra, mẹ đón đứa cháu ngoại thứ 2… Mẹ không phải lao động vất vả nữa…. Là khi con đón nhận 1 cuộc chia li được báo trước… Mẹ bị ung thư phổi!!!!

Niềm vui ngắn chẳng tày gang. Những tưởng mẹ được an nhàn những năm cuối đời sau bao thăng trầm vất vả thì hoá ra 1 lần nữa số phận lại nghiệt ngã bắt mẹ phải chịu đau đớn hành hạ…. Con bận 2 con nhỏ, chẳng chăm được mẹ nhiều. 1 mình mẹ nằm, mẹ lê đi vệ sinh, 1 mình quằn quại trong đau đớn không ai đấm bóp. Con hỏi mẹ đau không, mẹ luôn bảo không. Khi quá sức chịu đựng rồi mới bảo có. Đau nhiều không? Đau nhiều.. Rồi buồn rầu chịu đựng. Mẹ không bế nổi cháu nữa nhưng vẫn gọi cháu ơi. Nhớ cháu. Thương cháu….con tìm mãi không sao có thuốc giảm đau cho mẹ. Rồi nhờ cơ duyên ân nghĩa mà con được 1 ng bạn chưa hề biết mặt cho thuốc.

Lần đầu không dám tiêm nhưng rồi nhìn mẹ đau đớn, con nhắm mắt thành y tá cho mẹ…. Gái đã xuất giá không được về nhà đẻ. Con vội vàng sửa nhà cũ cho mẹ nằm… 22 ngày con nơm nớp lo sợ bất trắc xảy ra. 22 ngày mẹ của con kiên cường chống chọi… Để khi chồng con vừa bắn xong mái nhà, hạ đc mũi khoan thì mẹ vĩnh viễn rời con….mẹ được ở trong căn nhà của mẹ tròn 2 ngày 2 đêm dù nhà chưa kịp làm cửa. Con chỉ được trông mẹ đúng 2 đêm thì mẹ bỏ con….lúc chia li xót xa ruột gan. 1 mẹ 1 con. Con nén tiền vàng làm phí đi đường cho mẹ. Tay con tắm cho mẹ để rũ bỏ bụi trần…. Cả đời này làm sao con quên những gì đã diễn ra…. Ôi số kiếp con người khốn khổ!!!! Phút lâm chung cũng cô quạnh 1 bóng 1 mình…. Mẹ nằm đó lạnh lẽo vì mẹ chỉ có mình con…. Con cô độc vì chỉ có mình mẹ…..mọi người nói mẹ giải thoát kiếp khổ để siêu sinh tịnh độ….con tiếc rằng không giữ mẹ được thêm vài năm nữa cho cháu kịp nhớ mặt bà…. Cho con được có chút đáp đền….

Hôm nay ngày cúng tuần đầu tiên cho mẹ… Cầu mong mẹ an giấc ngàn thu…..
Các mẹ à…, chẳng bao giờ có cơ hội nào nữa rồi. Chẳng bao giờ có thể mua đồ ăn ngon mua quần áo đẹp nữa…. Những ai còn mẹ còn cha đừng vì lí do gì mà tệ bạc với đấng sinh thành…. Mai kia thành đống đất lạnh thì có muốn cũng không làm gì dc nữa…. Hối cũng đã quá muộn màng….hãy sống sao cho thật tốt với cha mẹ. Để mai sau chia li không phải cắn rứt dày vò….

(Chia sẻ của mẹ có nick name Facebook: Hana Yuki | Ảnh minh họa của nhiếp ảnh gia Justin Maxon)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *